o0o
Tôi chuẩn bị cho buổi hẹn hò đầu đời vô cùng kỹ lưỡng, đầu tóc, quần áo này. Ông bà ta bảo “Người đẹp vì lụa” quả là chí lí, hôm nay trông tôi đẹp trai đến lạ lùng. Cầm cuốn tiểu thuyết trên tay, tôi nhìn lại trong gương lần nữa để đảm bảo cho một chàng trai hoàn hảo, rồi nhảy lên xe đến quán kem. – Linh đến sớm nhỉ - Tôi cười khi thấy nàng ngồi rất dịu dàng trong quán kem. Phải chi lúc ghi tên tôi mà nàng cũng dịu dàng thế này thì đời đã đẹp lên bao nhiêu. – Phải chi mà lúc đi học Duy cũng chính xác vậy thì tốt biết bao nhiêu – Linh nói như đọc được ý nghĩ trong đầu tôi, làm tôi giật cả mình. Không được, phải giữ phong thái bình tĩnh mới chiến thắng được. Linh gọi một ly kem sâm dứa. Tôi bắt đầu nói về tác dụng của dứa với cơ thể, nghe khoa học ra phết! Xong Linh quay sang bàn về cuốn “Những con chim ẩn mình chờ chết”. Rất may, tôi là một người thông minh nên tối hôm qua đã năn nỉ bà chị kể cho nghe trong đó có cái gì. Xong tôi lại còn kiếm được một đoạn, để đọc trơn tru cho Linh nghe và bảo rằng “đây là đoạn mà tôi tâm đắc nhất”. Mắt Linh tròn xoe nhìn tôi, chắc Linh rất ngạc nhiên khi một đứa hay đi trễ và quậy phá như tôi cũng có một tâm hồn nhạy cảm như thế. Nhưng rồi tôi nhận ra đã đến lúc vào vấn đề chính. Chứ để lâu Linh lôi cả kho tàng văn học thế giới ra thì nguy mất. – Linh này – tôi lấy một chất giọng ngọt ngào nhất để gọi tên Linh. – Ừ, Duy cứ nói đi. – Linh có thấy Duy là một thằng hay quậy phá, ngông nghênh không? Linh ngừng nhìn xuống ly kem mà ngẩng lên nhìn tôi: – Thực ra thì cũng có. Nhưng Duy không đến nỗi đấy. Tháng này Duy cũng đã thực hiện tốt nội quy rồi thôi. Biết tu tỉnh, ăn năn là giỏi rồi. – Duy được như thế là nhờ Linh. – … Thấy Linh im lặng, cúi mặt xuống, tôi bắt đầu: – Nhờ Linh, Duy mới thấy mình đã sống quá bê bối ,quậy phá. Và sau khi thay đổi, Duy đã nhận ra Duy thích Linh. Linh có thích Duy không? Linh nhìn tôi, cười, không một chút xúc động, cứ như đấy chỉ là trò trẻ con: – Linh chỉ coi Duy như bạn, không hơn. Thôi Linh về. Rất ngắn gọn, xúc tích. Rất chắc chắn. Thế là tôi đã thua. Một trò chơi quá đơn giản mà Linh không cần vũ khí vẫn chiến thắng. Tôi – game over. Một người từng là quân sư tình yêu, một cái đầu thông minh tuyệt vời như tôi mà lại thất bại ngay khi mới chập chững bước vào “thương” trường. Thằng Vinh vỗ vai tôi: – Đừng buồn. Con bé ấy không xứng với mày đâu. Mà mày có biết vì sao nó đá mày không? Nó bảo với con bạn tao, rằng: mày ăn nói quá trơn tru như bôi mỡ vào miệng, thế là giả dối. Mày tỏ tình ngay lần hẹn đầu tiên, thế là vội vàng. Mày ngoan ngoãn bất ngờ, thế là dễ thay đổi. Trời ạ! Tôi ăn nói gãy gọn, nhanh nhẹn hoá ra thằng nói lời “trót lưỡi đầu môi”. Tôi nói thẳng tình cảm của mình, tôi thay đổi để xứng đáng với Linh thì thành ra giả dối hết. Thật không thể hiểu nổi bọn con gái bây giờ nữa. Ngoài mặt thì cười duyên dáng, một gật hai ừ, mà trong lòng thì nghĩ cái gì không biết. – Vinh, chiều nay tao với mày đi chơi đi. – Mày hết buồn chưa? – Ôi dào, nam nhi chi chí ai lại buồn vì những chuyện ấy. Số tao chỉ giúp người khác yêu thôi chứ yêu không được. Mày chưa nghe à : “Yêu làm chi sớm hả em ơi – Đời còn dài để đấy mà chơi ..."
Nếu bạn muốn gửi truyện để chia sẻ với mọi người xin bạn hãy gửi truyện về địa chỉ duongchihoang@gmail.com hoặc Y!M : dongnaiclub và xin ghi rõ tác giả cũng như xuất xứ của tác phẩm đó.