|
Một ngôi sao - Một định mệnh
Có bao giờ bạn cảm thấy mình quan trọng đối với một
người chưa? Thường thì chúng ta cảm nhận được một người nào đó thật
quan trọng với minh, nhưng có lẽ tôi thật may mắn khi biết được rằng
đối với một người, tôi thật sự có ý nghĩa. Nếu bạn cũng là người may
mắn như tôi thì bạn ơi, hãy trân trọng tình cảm đó vì không phải ai
cũng may mắn tìm được một người thương mình thật sự đâu bạn
ạ!
Tôi và người ấy là đôi bạn thân rất thân. Từ hồi cấp hai,
cả hai đứa chúng tôi cùng chơi chung với một nhóm bạn. Dù cả nhóm
chúng tôi không ai học chung lớp với nhau nhưng chúng tôi lại rất
thân thiết. Cũng ở những năm cấp II, tôi đã thương thầm người ấy.
Thế nhưng tôi lại không dám nói ra, tuy vậy tôi biết một điều là
dường như người ấy cũng dành cho tôi một tình cảm đặc biệt. Tuy
nhiên đó chỉ là tất cả những điều tôi tự nghĩ. Cho đến một lần, nghe
bạn bè kết đôi người ấy cùng với một bạn gái trong lớp. Tôi cảm thấy
buồn lắm, và tự hỏi liệu có thật là người ấy đã thích bạn gái kia
rồi chăng? Rồi tôi cũng thử ghép đôi người ấy và bạn gái kia, nhưng
người ấy chẳng tỏ ra chút phản ứng gì gọi là phản đối cả. Thế là tôi
tự nhủ, có lẽ tôi đã suy nghĩ vớ vẩn thôi chứ làm sao người ấy lại
thích tôi được.
Rồi kì thi tốt nghiệp cũng đến, cả bọn chúng
tôi, ai nấy cũng bận rộn ôn bài. Lên cấp III, thì người ấy thi đậu
vào trường chuyên Lê Hồng Phong, còn tôi học ở Nguyễn Công Trứ. Bước
sang tuổi 16, tôi đã bắt đầu mộng mơ và tôi đã thêm một lần rung
động với một người con trai khác. Chúng tôi quả thật là đẹp đôi lắm.
Có thể nói tôi và bạn trai đó đã trãi qua những kỉ niệm thật đẹp,
thật ngây thơ của thời áo trắng. Thế nhưng đến năm 12 chúng tôi đã
chia tay vì người con trai đó đã không còn thương tôi nữa, bạn đó đã
có người con gái khác.
Ôm một nỗi buồn sâu thẳm, tôi tự hứa
sẽ cố gắng học để vượt qua kì thi tốt nghiệp. Tôi vẫn thường hay
liên lạc với người bạn trai mà tôi thương thầm từ hồi cấp II, mỗi
lần gặp người ấy, tôi cảm nhận dường như tôi vẫn còn dành một tình
cảm rất đặc biệt cho người ấy nhưng tôi biết mình thật sự không xứng
đáng với người ấy. Tôi cố khuyên bản thân mình rằng tôi đã sai rồi,
người ấy thật sự đã có người khác rồi. Học ở một môi trường tốt như
vậy, chắc rằng có rất nhiều người quan tâm đến người ấy, và chắc
rằng người ấy đã chọn được một người bạn cho mình.
Rồi cũng
năm đó, tôi biết được rằng, năm sau mình sẽ rời VN, để sang Mỹ du
học. Tôi không thể tưởng tượng được rằng, mình sẽ cảm thấy như thế
nào khi rời xa gia đình, tất cả những người bạn thân yêu của tôi, và
rời xa người ấy. Và rồi tôi đã quyết định xếp 1000 ngôi sao cho
người ấy với mong muốn rằng sẽ mang lại cho người ấy một điều ước.
Tôi đã xếp, xếp liên tục 1 tuần lễ. Và cuối cùng lọ sao đã xếp xong.
Nhưng bản thân tôi lại phân vân không biết là có nên gửi tặng người
ấy không? Tôi thật sự khó nghĩ quá. Cuối cùng, lọ sao vẫn ở trên bàn
học của tôi, tôi vẫn im lặng.
Một tuần trước khi đi, tôi
quyết định gửi lọ sao đến cho người ấy. Tôi không mong người ấy sẽ
cảm động khi nhận lọ sao, hay sẽ nói những lời ngọt ngào với tôi.
Tôi chỉ mong là một điều ước của người ấy sẽ thành hiện thực và tôi
luôn cầu mong cho người ấy mãi luôn được vui vẻ, hạnh
phúc.
Trước hôm tôi đi, người ấy đã tặng tôi một món quà. Khi
mở hộp quà ra, tôi thật bất ngờ, đó là mặt dây chuyền hình ngôi sao
bằng bạc. Người ấy hỏi tôi rằng tôi có biết ngôi sao này có ý nghĩa
gì không? Tôi ngơ ngác nhìn người ấy một hồi, rồi cười. Người ấy nói
là ngày mai khi tiễn tôi ra phi trường sẽ nói cho tôi biết. Thật
tình lúc đó tôi đoán rằng mặt dây chuyền đó có liên quan gì đó đến
những ngôi sao mà tôi xếp tặng người ấy. Nhưng để xem người ấy sẽ
nói gì với tôi vào ngày mai.
Hôm ra đi, cả nhóm bạn ra tiễn
tôi và có cả người ấy nữa. Giữ đúng lời hứa, người ấy trao cho tôi
một tấm thiệp và dặn rằng câu trả lời ở trong tấm thiệp nhưng khi
nào lên máy bay tôi hẳn mở ra đọc. Tôi chào tạm biệt các bạn mà nước
mắt tuôn trào. Người ấy đưa tay để bắt tay chào tạm biệt với tôi.
Lần đầu tiên chúng tôi nắm tay nhau, tôi cảm nhận dường như cái xiết
tay ấy thật chặt, và dường như tim tôi đã đập lệch nhịp.
Lên
máy bay, tôi mở những lá thư mà bạn bè gởi cho tôi trong buổi chia
tay ra đọc, và cả tấm thiệp của ngưòi ấy. Tôi đã bật khóc, khóc thật
nhiều khi đọc những dòng chữ của người ấy. " Phong rất vui khi
nhận được 1 điều ước từ Trang nhưng nó càng làm Phong buồn hơn khi
thời gian Trang ở bên Phong đang vơi dần. Trước đây Phong luôn im
lặng, nhưng bất chợt Phong nghe một câu hỏi: ' Trang đi Phong có
buồn không?’ thì Phong đã biết trong tất cả những vì sao xung quanh
Phong có lẽ Trang mãi là vì sao đẹp nhất. Trang đi với Phong sẽ
không còn điều kì diệu nữa, vì Phong đã mãi mãi mất đi một ngôi sao
đê thực hiện điều ước. Và có lẽ điều ước chỉ còn là giấc mơ bởi vì
you are my dream. Có lẽ Trang cũng cho là Phong đang mơ. Nhưng Phong
muốn được một lần nói thật lòng mình. Dù sao đi nữa mong Trang hiểu
rằng có một người mãi nhớ về Trang."
Đọc đến câu cuối cùng
thì mắt tôi đã ướt đẫm. Tôi thật sự rất xúc động trước những lời
người ấy viết. Tôi không hề biết rằng tôi đang giữ trong tay ngôi
sao thứ 1000, ngôi sao mà 999 ngôi sao khác đang đợi để kết hợp
thành một điờu ước. Tôi không dám tin rằng trong từng ấy năm qua,
Phong vẫn thương nhớ về tôi. Tôi thật sự quá vô tình, tôi đã không
nhận ra được tình cảm chân thành của Phong dành cho tôi. Giờ đây ở
phương trời xa chỉ còn lại tôi và một ngôi sao nhưng tôi không cảm
thấy cô đơn vì tôi biết rằng, ở nửa vòng kia trái đất vẫn có một
người luôn nhớ về tôi. Giờ đây tôi đang đeo bên mình ngôi sao ấy và
mong rằng một ngày nào đó tôi có thể quay về VN, đối diện với người
ấy và nói với người rằng: I love you!!!
Bạn thân mến, bạn có
yêu thương ai đó không? có ai đó quan trọng với bạn không? hãy nói
cho họ biết rằng bạn thật sự yêu thương họ trước khi quá muộn bạn
nhé! Đừng giống như tôi đã ỏ qua mất một cơ hội để nói với người tôi
thương rằng người ấy thật sự rất có ý nghĩa với tôi.
-‘๑’- Thế Giới Giải Trí
OkSo1.Net ™
-‘๑’- |